Tuesday, October 20, 2015

Đúc kết

Đã bỏ bê nơi này được gần 3 tháng rồi nhỉ. Trong 3 tháng mùa hè đó, cũng có khá là nhiều chuyện xảy ra. Vui có buồn cũng nhiều, nhưng hơn cả là trải nghiệm, và bài học nhận thức được rõ hơn vị trí của mình trên mảnh đất mới này.

1. Hai vc mình đã bắt đầu bước vào giai đoạn điều trị hiếm muộn sau gần 2 năm cố gắng. Các xét nghiệm kiểm tra đều cho thấy 2 đứa hoàn toàn bình thường, nên tạm được coi là vô sinh không rõ nguyên nhân. Vì tuổi đời của 2 đứa vẫn còn trẻ (so với Mỹ nói chung) nên hiện tại bác sĩ khuyên mình tiếp tục cố gắng cùng với 1 số loại thuốc hỗ trợ, và vẫn chưa cân nhắc về việc thụ tinh ống nghiệm. Dù sao đi nữa, vẫn phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nhỉ?! 

2. Công việc đầu tiên của mình ở đất nước này kết thúc sau 2 tuần đầy stress. Đó là 1 beauty supply warehouse của người Việt (thật ra là người Mỹ gốc Việt nhỉ, họ đã nhập cư từ sớm, mang quốc tịch Mỹ và nói American English). Họ cần 1 người chuyên làm các thao tác trên máy tính, list hàng lên mạng và phụ trách website, và mình được tuyển dụng sau khi làm đầy đủ và đúng các yêu cầu vào bữa phỏng vấn. Nhưng rồi mọi việc không suôn sẻ như vậy. Sau 3 ngày đầu, họ đẩy mình ra bán hàng, bán cho khách sỉ và lẻ các mặt hàng liên quan đến nails, tóc, spa, waxing, mỹ phẩm, tư vấn khách, tính tiền và bưng bê hàng... Bản thân mình không có năng khiếu, kinh nghiệm cũng không hứng thú với những ngành liên quan tới dịch vụ khách hàng, từ lúc ở vn đã vậy. Nên những ngày tiếp sau, mình rất căng thẳng và lo lắng vì bị đẩy ra bán hàng nguyên ngày, và nhận đủ lời chửi bới về việc không biết rõ các loại hàng, không quen mặt tiền xu coins (vì mình toàn xài thẻ), tính tiền chậm,v.v. Cuối cùng mình quyết định kết thúc sau khi nói chuyện với manager vì cảm thấy mình không giúp được gì cho chủ, vì những lời chửi bới và sự ghẻ lạnh, và hơn cả là nếu biết họ cần người bán hàng, ngay từ đầu mình đã không nộp đơn. Mình đã khóc rất nhiều sau đó, vì thấy bản thân vô dụng. "Bán hàng thôi mà" nghe tưởng như rất đơn giản nếu ở vn, nhưng mình không thể làm tốt được. Thậm chí trong 2 tuần làm việc, mình không thể hoà nhập được với những người cùng làm, không biết nên hỏi những câu xã giao gì, và không biết phản ứng thế nào sau mỗi lần họ pha trò... Và khi họ chửi bới mình, mình rõ ràng có những lý lẽ riêng, nhưng mình không biết cãi lại họ như thế nào bằng tiếng Mỹ... Đó là những ngày cuối tháng 7, mình đã rất mất tự tin về bản thân và cảm thấy mức độ chênh lệch rất lớn về ngôn ngữ và hành vi ứng xử giữa mình với những người ở đây.

3. Tháng 8 khởi sắc dần sau những chuyến viếng thăm của cô giáo cũ, họ hàng và bạn bè từ vn sang du lịch hay công tác. Bạn chồng giúp mình hoàn tất các thủ tục dịch công chứng, chuyển đổi bằng và bảng điểm, sửa essay, xin thư giới thiệu để kịp nộp hồ sơ học thạc sỹ ở 1 trường đại học lân cận. Sau sinh nhật, trường đòi mình bổ sung điểm TOEFL dù đã hết hạn nộp hồ sơ, mình liền đăng ký kỳ thi gần nhất và đi thi trong vội vã ngay trước ngày lên máy bay về Đà Nẵng dự đám cưới em gái mình (quyết định vào phút chót, sợ sau này hối hận vì không có mặt trong đám cưới em mình). Lần đầu tiên thi TOEFL, lại còn bị sự cố lỗi hệ thống giữa lúc đang thi cũng là 1 kỷ niệm vui :) Cuối cùng kết quả cũng không tệ, dư yêu cầu :P Nhưng cuối cùng lại không được nhận, không hiểu vì lý do gì... Lại một thất bại khác của mùa hè. Ít ra thì mình cũng đã làm hết những gì có thể!

Aug 2015 - xuống LA hội ngộ với cô chú
4. Cuối tháng 8 cho đến cuối tháng 9 là những ngày tung tăng bên gia đình, chạy xe máy đi dạo khắp các nẻo đường Đà Nẵng, gặp gỡ và nói chuyện thoả thích với quá trời nhiều người, từ gia đình họ hàng, bạn bè, hàng xóm đến đồng nghiệp cũ, cô bán bánh mì, chị bán sách... Chỉ có một chút tiếc nuối vì đi về 1 mình để bạn chồng ở lại lẻ loi. Chuyến này về mình dành thời gian lớn cho gia đình bên mình, cùng cả nhà nội đi chơi Suối Mơ ở Lăng Cô, rồi hẹn hò liên tục với cả nhà. Đám cưới em gái vui ơi là vui, ba mẹ nhẹ nhõm vì tiễn thêm được 1 cô nữa lên xe bông :) 

Chụp cùng ba mẹ và vợ chồng em gái
       
                                                                           Nhà có 3 chị em

Đại gia đình bên nội
5. Trở lại Mỹ và 1 tuần sau được nhận vào làm trợ lý ở 1 phòng khám của bác sĩ chuyên các bệnh về mắt (opthamologist). Chị bác sĩ cũng là người Mỹ gốc Việt, và phòng khám cũng phục vụ 70% lượng bệnh nhân Việt. Chị lưỡng lự khi phỏng vấn mình vì mình không hề có kinh nghiệm làm việc ở Mỹ. Nhưng vì mình sẵn sàng thử việc không lương, nên sau mấy hôm chị gọi điện nhận mình vào làm. Mọi thứ ở văn phòng diễn ra suôn sẻ, đồng nghiệp trẻ và vui vẻ, các công việc văn phòng giấy tờ khá quen thuộc với mình và mình tiếp thu mọi thứ nhanh chóng, đúng và đầy đủ. Sau 1 tuần làm việc được nhận khá nhiều lời khen. Cuối tuần đó mình viết mail xin chị bs cho mình đi khám bệnh vào 1 buổi sáng của tuần tiếp theo. Chị bs gọi điện hỏi mình khám bệnh gì, mình cũng thật thà bảo là chỉ đi kiểm tra mức độ đáp ứng sau khi dùng thuốc điều trị hiếm muộn. Chị bs okay cho mình đi khám bệnh, đó là trưa thứ 7. Đến chiều chủ nhật, tức là ngày hôm sau, chị gọi lại cho mình thôi việc, lý do là vì "chị chắc chắn thời gian tới em sẽ rất bận" và "em cũng còn mới quá, cái lifestyle của em cũng chưa có fit lắm với những bạn khác trong văn phòng, hồi mới qua chị cũng vậy"... Mình lúc đó chưng hửng luôn, không hiểu tại sao chỉ vì xin đi khám bệnh mà cuối cùng thành ra bị đuổi việc, và tại sao mình là người Việt mới qua thì không fit được với những người Việt cũ ở Mỹ? trong khi trước đó mình làm việc khá tốt và được công nhận nhiều?! Bạn chồng lý giải là vì người ta sợ mình chữa hiếm muộn xong sẽ mang thai rồi sinh con, gây tổn thất cho người ta... Còn mình cũng rút ra được kha khá, nào là không được thành thật quá, nào là không nên chia sẻ quá nhiều về bản thân mình, nào là người Việt ở đây lâu rồi rất kỳ thị với người Việt mới... Buồn!

6. Thôi thì mình đã biết mình chẳng là gì ở đây. 29 tuổi sẽ bắt đầu lại từ con số 0, ở đất nước này. Vứt hết tất cả những gì mình đã có (hay mình tưởng là mình đã có) ở lại vn đi. Mình lại đi từng bước, nhỏ thật nhỏ, ngã thì đứng dậy, không hoài niệm hay tiếc nuối những ngày cũ nữa. Tương lai bắt đầu từ hiện tại. Mình đã đăng ký vào trường cao đẳng rồi. Từ bây giờ sẽ cố gắng bắt đầu óc quay trở lại với học đường bài vở thôi. Mình không cần học bằng cấp cao xa nữa, chỉ muốn học cái gì cho chắc cái đó, và phải trải nghiệm giáo dục Mỹ để có cơ sở tranh luận với người khác. Là sinh viên trở lại, lên giảng đường, đi làm thêm và tích luỹ kỹ năng, nhỉ! Cố lên nhé!

7. Cuối mỗi ngày, sau mỗi vấp ngã tủi hờn, hay sau những vui buồn nhân thế, vẫn luôn thầm cảm ơn cuộc đời vì bên cạnh mình còn có bạn chồng, và cả gia đình ở vn luôn động viên và ủng hộ từng bước đi của mình. Tháng 10 này cũng ghi dấu 14 năm tròn 2 đứa mình bước cùng nhau. Mình đã từng viết vào tháng 10 năm ngoái "... hai dứa đi dọc biển, chui dưới những hàng cây, ngang qua công viên cỏ mướt, gió thổi lành lạnh, nhớ và nhắc về những mùa đông năm xưa cùng nhau ở Đà Nẵng, thấy ấm lòng vì người đang bước bên cạnh cũng là người đã đi cùng mình qua những ngày tuổi trẻ ngây thơ nhưng chân thành và sôi nổi, qua những ngày tập lớn lên với nhiều chần chừ và lúng tung, qua những thất bại hụt hẫng đầy nuối tiếc, qua cả những bước ngoặt phải bắt đầu lại tất cả... đến bây giờ chưa thể gọi là già những đã trầm đi nhiều lắm, những thay đổi trong sở thích thói quen nơi chốn cách nhìn nhận đánh giá ứng xử, cho dù có bị cả thế giới quay lưng thì vẫn biết còn có 1 người sẽ luôn đồng cảm và thấu hiểu, và ủng hộ. Chừng đó thôi là đủ. May mắn và biết ơn quá chừng!". Hiện tại lòng mình cũng thấy ấm cúng và biết ơn như 1 năm trước đây vậy. Lấy đó làm động lực để mình đi tiếp và thật sự nguyện cầu năm tình yêu thứ 15 của tụi mình được thêm tiếng cười của trẻ nhỏ! Mong!!!
Thanks chồng vì bữa tối lãng mạn kỷ niệm 14 năm bên nhau <3

Monday, July 13, 2015

Lễ hội Obon 2015 tại phố Nhật San Jose - Obon Festival 2015 in Japantown

Một vài hình ảnh trình diễn Taiko của các bạn trẻ Nhật-thế hệ thứ 3 sinh ra và lớn lên tại Mỹ nhưng vẫn bảo tồn truyền thống và bản sắc nguồn gốc dân tộc mình


Cuối tuần vừa rồi 2 đứa mình đi Lễ hội Obon ở phố Nhật (Japantown/Nihonjin-gai) sát cạnh downtown San jose, là 1 trong 3 cộng đồng Nhật lâu đời nhất trên toàn nước Mỹ. 2 cái nổi tiếng còn lại nằm ở San Francisco và Los Angeles.

Obon là một lễ hội truyền thống của Nhật, chữ Obon là cách viết giản lược của Urabon-dịch từ Ullambana trong tiếng Sankrit, có nghĩa đen là "treo ngược". Từ này có ý đề cập đến nỗi khổ đau khó lòng chịu đựng được mà con người phải chịu đựng, dù là về tinh thần hay thể xác.

Nguồn gốc của lễ hội Obon xuất phát từ Phật giáo, nôm na chữ Urabon giống như Vu Lan Bồn hay Kinh Vu Lan trong tiếng Việt. Như vậy, tương đồng với Phật giáo được truyền dạy ở VN, nguồn gốc của ngày Vu Lan là từ sự tích Ngài Mục Kiền Liên (tiếng Nhật: Moruken)-được xem là đệ tử "thần thông đệ nhất" trong hàng ngũ các đệ tử của Đức Phật Thích Ca-sau khi đắc đạo A La Hán đã dùng pháp nhãn soi thấy mẹ ruột của mình là bà Thanh Đề, vì lúc còn sống đã gieo quá nhiều điều ác nên đến khi chết bị đày xuống 9 tầng địa ngục, chịu án treo ngược thống khổ không kể xiết. Lúc này Mục Kiền Liên cầu cứu và khải thỉnh Đức Phật về thuyết kinh Vu Lan Bồn cứu độ cho mẹ mình. Lòng hiếu thảo của ngài đã cảm hoá tâm ác và giải thoát bà Thanh Đề thoát khỏi địa ngục. Như vậy, ý nghĩa khởi thuỷ của Vu Lan là để con cái bày tỏ lòng hiếu thảo của mình với cha mẹ, báo đáp công sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ tổ tiên. Khi được truyền đến Nhật Bản, bên cạnh ý nghĩa chính, người Nhật còn nhân dịp này bày tỏ lòng tôn kính của mình đối với các bậc bề trên, người thân trong gia đình cũng như bạn bè, người trên kính, ân nhân trong cuộc đời mình.


Năm nay Chùa Lớn (San Jose Buddhist Church Betsuin) trong phố Nhật đăng cai tổ chức Obon Festival trong 2 ngày 11-12/7 nhân dịp cuối tuần. Trong dịp này, chùa có mở cửa cho người vào tham quan và có vài giờ thuyết giảng giới thiệu chung về Phật giáo (Buddism 101). Chương trình lễ hội mang không khí tươi vui, nhộn nhịp. Trong suốt thời gian diễn ra lễ hội, có các gian hàng trò chơi, ăn uống để người tham gia được dịp vui chơi giải trí. Bên cạnh đó còn có các màn trình diễn nhạc cụ và ca múa theo vũ điệu dân gian (Taiko, Bon Odori). Người Nhật đi tham gia lễ hội có thể mặc trang phục yukata truyền thống mùa hè với màu sắc tươi sáng nhìn rất đẹp. 


Phần Chánh điện bên trong Chùa Lớn
Ngày cuối của lễ hội, nghe bảo sẽ có thả hoa đăng lồng đèn là nghi thức tạm biệt dịp lễ hội đã qua. Nhà mình tham gia ngày đầu tiên, nên không được xem cảnh thả đèn. Tuy nhiên, may mắn là đã có được thêm 1 trải nghiệm đáng quý, biết thêm về văn hoá nước bạn.


Gia đình này đi dự hội mặc Yukata rất dễ thương :)

Quầy hàng ăn uống, có nhiều các món như Tempura, Nigiri Sushi, Sushi Roll, Terayaki... ai muốn ăn gì thì xếp hàng trật tự chờ tới lượt mình được phục vụ
Các gia đình sum vầy đưa nhau đi chơi hội, một vài gia đình mang cả thảm picnic ra trải ngồi chờ xem trình diễn nghệ thuật truyền thống
Gian hàng trò chơi đông vui náo nhiệt như ở mấy Hội chợ VN

Quang cảnh trình diễn Taiko của các bạn trẻ

Tuesday, July 7, 2015

5 Depressing Side Effects No One Tell You About Moving Abroad

Hôm nay đọc bài chia sẻ này thấy tâm đắc quá chừng, đúng y như những gì mình đã và đang cảm nhận từ lúc đặt chân tới Mỹ. Mấy ngày nay luống cuống với công việc mới ngày nào về tới nhà cũng như quả bóng nước căng phồng hết mức xong... XOÀ!

Mình phải cố lên! Cái gì cũng phải tập quen không phải muốn dễ là có dễ cho mình!


From http://elitedaily.com/life/culture/what-to-know-moving-abroad/1075004/ - by Manon de Heus

During the past 10 years, I’ve lived in five different countries.
It’s been an amazing journey that has taught me more about life, love and fear than any education or self-help book ever could.
To build a new existence far away from everything you know and believe in is the most powerful feeling in the world.
People who have moved abroad will nod their heads in agreement.
They will tell you that traveling has broadened their horizons, made them more open-minded and has shown them what truly matters in life.
What they won’t tell you is it’s also the loneliest, most alienating and most guilt-ridden thing they have ever done.
In expat land, fairytales don’t exist. Here are five things that are bound to happen if you decide to leave your home behind:

1. Your loved ones will be devastated.

No matter how you try to sugarcoat it, moving abroad is essentially a selfish choice.
It’s great that you’re living your dream and are choosing the life (you think) you want, but really, you’re not making anyone happy but yourself.
If you’re blessed with amazing family and friends, they will do anything to hide their true feelings from you.
They don’t want to burden you with their doubts, fears and “what on earth are you doing?!” thoughts. They will tell you, “If you’re happy, we’re happy, too!”
My parents did an impressive job. By the time I left for Los Angeles, I was convinced my upcoming adventure was as exciting to them as it was to me.
I was so busy with me, me and me, that I was completely and utterly oblivious to their pain. That day at the airport, I saw a sadness in my parents’ eyes that I had never seen before.
When, after our final goodbyes, I turned around one more time, they looked fragile, lost and 10 years older. My adventure was their misery.

2. You’ll feel guilty all the time.

Two months after I moved to Los Angeles, a good friend of mine received a devastating cancer diagnosis.
I tried to be there for her on the phone and via email, but I knew all she really needed was a big hug and my shoulder to cry on.
When my 80-year-old grandma fell down the stairs and called me from the hospital, sad and lonely, she said, “When are you coming to visit, sweetheart?”
I wasn’t there for the lows, and I wasn’t there for the highs. Over the past few years, I’ve missed most of my friends’ bachelorette parties, birthdays, baby showers and weddings.
These were events I always thought I could do without, until I was introduced to the short, but oh-so-painful silence that followed almost all of my “I’m sorry, but I won’t be able to make it” announcements.
When you move to the other side of the globe, time and financial constraints will inevitably determine the social choices you make.
Attending a friend’s wedding may prevent you from being there for your dad’s 60th birthday or your sister’s graduation. How do you choose? How do you justify the choices you make?
Even though I know it’s my life and I get to decide how I live it, my moving abroad has made me feel like a horrible (grand) daughter and friend many a time.

3. You’ll feel really, really lonely.

I’ve always been fortunate to be surrounded with many wonderful people. When moving to yet another country, I never had a problem meeting people to hang out and explore my new town with.
However, even though I was never really alone, I experienced a deep sense of loneliness I’d never known before.
I’ll never forget my first American Christmas, spent with a roommate I’d met three weeks beforehand and her family.
I was overwhelmed by their kindness, but I knew I was mainly invited out of pity.
Watching them and the love they shared made me feel like an intruder, like someone who didn’t belong.
It takes time to build meaningful relationships, so when moving abroad, you will inevitably spend a lot of time with people who are fun and exciting, but with whom you don’t share any memories or stories yet.
It’s like being back in college all over again, but this time, you’re on your own in a country far, far away from your loved ones.

4. You won’t fit in anymore.

Moving abroad has changed me in so many more ways than I ever imagined it would. I’ve discovered loves, passions and fears I never knew I had, and have abandoned old convictions and beliefs that just didn’t feel right anymore.
It’s a good change I’ve embraced fully, but it has also — very slowly and very subtly — alienated me from the people and place I used to call home.
When moving abroad, such an important and large chunk of your life and development is happening elsewhere, that fully identifying with what used to be becomes nearly impossible.
Instead, you find a new home in your new country that partially fills the void. However, since you lack roots and history in your new home, you will never, despite your best efforts, fit in 100 percent.
It’s why almost all globetrotters I’ve met throughout the years struggle with existential questions like, where do I belong? Where is home? Where do I want to grow old?
Unable to answer those questions, they often move again — and again, and again, and again. They are searching for that feeling of home they were once so eager to leave behind.

5. You’ll lose dear friends.

Friends you never thought you’d lose because you met in kindergarten, bonded during college or traveled Europe together, will soon grow apart.
For all the reasons mentioned above, moving abroad will change and sacrifice dear friendships. Of course, some will stick, but overall, most won’t.
It’s no one’s fault and it’s everyone’s fault.
You forget about their birthdays because you’re too busy hanging out with your new friends.
They blame you for attending your dad’s 60th birthday instead of their bachelorette parties.
You could try harder to squeeze more visits in. But, they could return the favor, and, for once, come your way as well.
Choosing different paths ends friendships, just like it ends most relationships. It’s inevitable, and it’s life, but that doesn’t make it easy. By losing friends, you lose a part of yourself and your history.
So has it been worth it? Do I regret taking the leap and choosing an international lifestyle? Yes and no, absolutely.
With great sacrifice comes great reward, so stay tuned for my upcoming pieces, and feel free to ask me any questions about moving abroad that you may have.

Sunday, July 5, 2015

Quốc Khánh Mỹ - July 4th

Hôm qua là Quốc Khánh Mỹ. Hầu hết những người đi làm có 1 cuối tuần dài 3 ngày từ thứ 6 đến chủ nhật. Một số cty còn cho nghỉ hay làm ở nhà (work from home) từ thứ 5. Lễ này thì đa số các gia đình có con nhỏ sẽ tranh thủ đi du lịch nghỉ mát, vì trúng dịp mùa hè con nít được nghỉ học. Các hoạt động phổ biến còn lại trong ngày này bao gồm diễu hành (parade) mừng độc lập, tụ tập gia đình bạn bè nướng thịt (barbecue/bbq), cắm trại (camping) ở những thắng cảnh đẹp gần gũi với thiên nhiên hoang dã, và cuối ngày mặt trời tắt nắng thì đốt pháo hoa (firework).

Ngày này ra đường thấy rộn ràng, cờ treo khắp nơi, nhà cửa 2 bên đường vừa treo cờ vừa giăng cờ trang trí quanh nhà, người lớn con nít ra đường cũng mặc đồ hay phục sức biểu tượng cờ Mỹ, sọc và sao, xanh và đỏ, rất đẹp dưới ánh nắng mặt trời. Năm nay vợ chồng nông dân được mời tham dự bữa BBQ họp mặt hội đồng hương Đà Nẵng ở San Jose, chủ yếu là các bạn cùng ngang ngang tuổi hoặc nhỏ hơn, cựu hs Lê Quý Đôn, Phan Chu Trinh hay trung học Nguyễn Khuyến, Trưng Vương. Nhóm đông gần 20 người, vừa nướng thịt ăn uống vừa tán chuyện rất vui và hợp cạ. Xong tăng 1 cả đám nhảy xún hồ bơi quậy cho tiêu năng lượng lấy chỗ nạp tiếp đồ ăn :))) Chị em phụ nữ ngại nắng thì chỉ ngâm chân ở hồ Jacuzzi rồi kéo nhau đi chụp hình.





Kéo dài từ 11h trưa đến tận 5h chiều, ai nấy cũng mệt nhoài nhưng vẫn sung sức, rủ nhau đi downtown Mountain View ăn kem và dạo bộ. Về đến nhà cũng đã 7h hơn chỉ muốn lăn ra ngủ. Nhưng 2 đứa mình chỉ tranh thủ nghỉ 1 tiếng trong lúc mặt trời còn chưa xuống thoy, vì còn muốn xem pháo hoa trong downtown San Jose nữa. Mặt trời lặn vào lúc 8:50, cũng là lúc các tụ điểm bắn pháo hoa rục rịch chuẩn bị trình diễn. Chọn điểm bắn là Children's Discovery Museum gần nhà mình nhất, giờ bắt đầu bắn 9:30 và miễn phí vé vào cửa, 2 đứa mình lục đục ra khỏi nhà lúc 9h. Vừa ra khỏi exit là thấy sai lầm rồi, hehe, người đi bộ đông quá nên kẹt xe không vào đậu xe được ở những chỗ public parking free và gần điểm bắn. Cuối cùng để tiện gọn và kịp giờ xem, tụi mình đậu lẹ vô bãi gần bên với phí $25, rồi hoà vào dòng người đi bộ ra điểm bắn. Thật ra nó là 1 con đường được rào lại lấy chỗ rộng rãi cho người xem. Có nhiều gia đình chắc đến từ sớm mang theo khăn thảm picnic trải ra đường nằm chờ luôn. Một số người khác thì mang theo ghế xếp ra tới nơi mở ghế ra ngồi xem cho thoải mái, nhất là những nhà có người già hay trẻ nhỏ. Lác đác quanh chỗ xem cũng có những hàng quán di động bán hotdog và đồ chơi trẻ em hay nón có hình cờ Mỹ. Điện thoại mình cùi bắp quá nên chụp không được rõ những hình ảnh này tiếc ghê!






Pháo hoa bắt đầu trễ 10' và kéo dài 25'. Cũng giống như pháo bắn ở vn mình, nhưng không gian cho người xem thì thoải mái, rộng rãi và thoáng hơn, xem được gần và rõ hơn. Kết thúc màn trình diễn mọi người đồng loạt vỗ tay chúc tụng ngày Độc lập rồi lần lượt thu xếp đồ đạc xung quanh chỗ của mình, kéo nhau ra về trong trật tự với sự chỉ dẫn của cảnh sát. Về tới nhà cũng đã gần 12h đêm. Kết thúc ngayg đầu tiên được thưởng thức gần như trọn vẹn lễ Độc lập ở Mỹ :) 











Sunday, June 28, 2015

Tròn 1 năm

Hôm nay tròn 1 năm 2 đứa mình đặt chân tới xứ sở cờ hoa. Vẫn còn nhớ không khí lành lạnh mát mát lúc bước chân ra khỏi sân bay, nhớ tiếng nước tưới cây tự động dọc đường đi giữa các khu nhà trong khuôn viên North Park, nhớ tiếng bánh xe suitcases của 2 đứa kéo lăn trên đường vào apartment lúc 11h khuya dưới ánh đèn vàng vọt, nhớ khuôn mặt thất vọng của chồng sau 1 hồi online kiếm chỗ delivery thức ăn mà hầu hết các cửa hàng đều đóng cửa lúc 10pm, nhớ đêm đầu tiên bị jetlag và nhiều cảm xúc lẫn lộn không ngủ được,... nhớ nhiều thứ. Hôm qua ngồi ôn lại lúc chia tay gia đình lên máy bay, có những đoạn 2 đứa bật cười mình ngớ ngẩn những ngày đầu mới tới, nhưng rồi cùng cảm thấy may mắn vì đã cùng nhau làm quen và thích nghi với cuộc sống nơi này. May mà có nhau, đời còn dễ thương, hì :)


Căn bếp ở apartment cty chồng thuê sẵn cho 1 tháng đầu relocate. Sau 1 tháng đó chuyển qua khu apartment gần bên mới và rộng rãi. Giờ sau 1 năm lại chuẩn bị chuyển qua 1 khu khác, xa hơn, cũ hơn, không rộng rãi và tiện nghi bằng, vì mục tiêu tiết kiệm tiền thuê nhà. Nghĩ tới chuyện chuyển nhà sắp tới mà oải, hihi. Thôi kệ, vì tương lai con em chúng ta, rồi sẽ qua :))

Tuần sau mình cũng bắt đầu công việc mới, part-time job, không được như mong đợi và chỉ đang trong giai đoạn trial thử việc nhưng dù sao cũng là việc làm đầu tiên sau 1 năm lay lắt! Hy vọng đây sẽ là bước chuyển cho mình! Mình cố lên!



Sunday, June 21, 2015

Tết Đoan Ngọ 2015



Tết mồng 5 tháng 5 luôn nhắc mình nhớ về nhiều kỷ niệm đẹp thời thơ ấu, khi nội còn sống và ngoại còn minh mẫn. Nhớ món chè kê xúc bánh tráng và nồi cháo vịt của nội cho bữa trưa, nhớ dĩa vịt luộc nhiều nạc và xâu bánh ú tro của ngoại vào lúc chiều tối, nhớ không khí tụ họp gia đình đông đủ, mấy cô thím mợ dì vừa chuẩn bị thức ăn mâm cúng vừa tám chuyện rộn ràng, mấy chú bác cậu dượng thì ra vô sắp xếp bàn thờ hay chạy vòng ngoài mua đồ uống và đốt giấy cúng. 12 giờ trưa mặt trời nắng chói chang đúng ngọ ông nội sẽ gọi nguyên bầy cháu chắt ra trước hiên, bắt cả đám nhìn vào bóng mặt trời trong thau nước to đã chuẩn bị sẵn với niềm tin rằng điều đó giúp cho lũ trẻ con sáng mắt thông minh :). Nhìn đủ 15' thì lấy tay vúc nước trong thau vỗ lấy vỗ để lên mắt, rùi kéo nhau vô nhà sắp hàng từ lớn đến nhỏ theo thứ tự quỳ lạy trước bàn thờ mong ông bà tổ tiên phù hộ cho con mau lớn học giỏi nên người cho ba mẹ con mừng. Ăn ún no nê xong lũ con nít không đứa nào chịu ngủ nghỉ tại quá háo hức mong chờ tới 4h chiều nguyên cả nhà sẽ tập kết ra bãi biển, hồi đó chỉ có T18, T20 hay Bắc Mỹ An, mà nhà mình thì toàn ra T20 vì nhà cô Nga gần đó. Tắm biển ăn ốc bắp no say rồi tan đàn xẻ nghé chia tay ra về thì thể nào cũng bị kẹt xe trên cầu Ng Văn Trỗi hay Trần Thị Lý. Hồi đó nào đã có lắm cầu như bây giờ. Lớn lên tí có thêm cầu sông Hàn nữa, nhưng tháng 6 dương lịch Đà Nẵng nóng bức rức vì ảnh hưởng của gió Lào nên nhà nào nhà nấy nhân dịp mồng 5 cũng ùn ùn kéo nhau qua quận 3 đi biển mà, đường về thoát sao khỏi canh chen chúc kẹt xe.

Sau ngày bà nội mất cách đây 5 năm, ông nội yếu nằm 1 chỗ, ngoại cũng bị Alzheimer nặng không còn nhớ gì nữa, lũ con nít ngày nào lớn lên có gia đình riêng của mình, tản mác đi khắp nơi, làm sao tìm lại được cảnh sum họp ngày nào??? Mình thì vẫn là đứa không thôi nhớ về những ngày tươi đẹp cũ. Tết Đoan Ngọ năm nay, không có thịt vịt, không có ú tro Hội An chấm đường và chè kê xúc bánh tráng nướng, không có tiếng cười nói rộn ràng hay bãi biển mát rượi, có 2vc thoy mình nấu mì quảng gà vậy, không liên quan đến truyền thống mồng 5 nhưng cũng mang chút hương vị quảng mặn mà quê nhà. 



Tối lại 2 đứa ra công viên đi dạo, vừa đi vừa nói chuyện vu vơ những ngày sau xa xôi không biết trước. Mong ba mẹ nội ngoại 2 bên và gia đình ở nhà lúc nào cũng được bằng an!!!





Friday, June 19, 2015

Tất cả những chú chó đều lên thiên đàng - All dogs go to heaven



Mình gặp Murphy chiều qua trong buổi làm tình nguyện ở trung tâm cứu trợ vật nuôi (shelter). Giống Maltese, hơn 1t, mới được đưa vào trung tâm mình đâu hơn 1 tuần. Lướt qua hồ sơ của em trước khi vào phòng, biết là em mới có phẫu thuật (surgery) mà cứ nghĩ là phẫu thuật đơn giản thiến/hoạn (spayed/neuteured) khá phổ biến ở đây. Nhưng không phải, khi bước vào phòng thấy em chỉ nằm 1 góc trên giường, uể oải chờ đợi mình massage và vỗ về. Phải đến gần mình mới phát hiện ra, Murphy vừa trải qua phẫu thuật cắt bỏ 1 chân trước bên phải, vết chỉ khâu túm phần còn lại vẫn còn mới. Em tỏ ra điềm tĩnh, và yên lặng, thích được vuốt ve, mắt buồn thiu nhìn mình. Thấy thương! Mong cho Murphy sớm tìm được gia đình mới có thể yêu thương và chăm sóc em suốt chặng đường còn lại.


Công việc tình nguyện chăm sóc chó (dog socializer) giúp mình hiểu rõ hơn về chó qua những hành vi biểu hiện của nó (signs and behaviors of dogs), vừa giúp mình có nhiều cơ hội trò chuyện và tiếp xúc với nhiều người bản xứ rèn luyện tiếng Anh giao tiếp qua những lớp tập huấn (training) và trong lúc làm việc tán chuyện, đồng thời là việc làm có ý nghĩa trong thời gian mình rỗi rãi. Hì, tính ra mình cũng làm được gần 6 tháng rồi, và ngày càng yêu "nghề" hơn :). Mỗi buổi làm về thấy vui vẻ giống như vừa được hẹn hò đi chơi với bạn vậy! Chứ sao nữa, vì chó rất thân thiện, và biết lắng nghe, lại không bao giờ đánh giá mình, hì hì, nên mình tận dụng vừa cuddle ôm ấp chơi với chó, vừa kể lể đủ chuyện trên trời dưới đất nhớ nhà nhớ bạn bè công việc blah blah :))) đôi bên cùng có lợi mà, hì!

Dù sao đi nữa, tất cả những chú chó đều xứng đáng được lên thiên đàng :)) giống như tựa đề 1 bộ phim hoạt hình Mỹ
phát hành năm 1989 vậy! Thương thương <3

Thursday, June 18, 2015

CHIẾC LÁ VÔ TÌNH: SUNSCREEN: 1/4 TSP RULE IS NONSENSE

CHIẾC LÁ VÔ TÌNH: SUNSCREEN: 1/4 TSP RULE IS NONSENSE: Xin chào các bạn, Trước hết tớ phải xin lỗi các bạn là mấy tuần nay tớ không trả lời tin nhắn của các bạn thường xuyên và đầy...

Wednesday, June 10, 2015

Hứa!


Hôm nay kỷ niệm 3 năm ngày cưới, nếu tính đúng theo ngày giờ ở Vn thì quá mất 1 ngày rồi, nhưng thôi kệ, vì mình đang ở đây nên cứ kỷ niệm đúng ngày đúng tháng theo lịch vậy.

Ba năm so với quãng thời gian 2 đứa bắt đầu yêu nhau thì cũng chẳng thấm thía gì, nhưng cũng là một mốc son quan trọng của đời người. Sau ngày cưới, cuộc sống của riêng vợ trở nên khó kiểm soát hẳn cho đến tận bây giờ chưa biết lúc nào mới trở về lại quỹ đạo của nó.

Sáu tháng sau ngày cưới 2 đứa vẫn yêu xa, cách nhau 6 múi giờ về hướng Đông. Một năm sau sum vầy, vợ nghỉ việc theo chồng vào SG lập nghiệp. Lần kỷ niệm thứ nhất, vợ khủng hoảng vì không kiếm ra việc vừa ý ở chốn SG đông đúc tấp nập, chẳng mặn mà gì mà tưng bừng vui vẻ. Lần kỷ niệm thứ hai, lẽ ra phải hoành tráng vì vợ chưa bao giờ hài lòng đến thế, 1 mái ấm nhỏ hạnh phúc và 1 công việc mơ ước, vậy mà chỉ chưa đầy 1 tuần trước đó, vc mình lại quyết định bỏ lại tất cả đi đến xứ này theo công việc của chồng. Lần kỷ niệm thứ 3 này, vợ lại quay về trạng thái khủng hoảng vì không thể tìm được một công việc văn phòng dù chỉ là đơn giản với bằng cấp cũ ở Vn và một lý do từ chối quen thuộc "no working experience in the US". Lại trúng thời điểm 2 đứa chuẩn bị hết lease nên phải lo tìm căn hộ mới. Hì, mọi lãng mạn mình thường thấy trong phim ảnh, hay trên facebook qua cập nhật cuộc sống của bạn bè người quen dần trở nên xa xỉ với mình, chồng hì. Giờ này chồng đang cặm cụi làm việc, vợ tiếp tục kiếm việc, kiếm nhà thuê giá hợp lý (giá thuê nhà mùa hè ở quanh khu vực Bay Area này đắt đỏ và crazy chưa từng thấy) và tranh thủ viết vài dòng, đặng sau này lỡ có quên béng đi mất thì cũng có cái này nhắc nhớ.

 
Người đàn ông của vợ!

Viết dài dòng kể lể như trên không phải là đổ lỗi cho chồng làm phá tung mọi dự định kế hoạch học vấn công việc của vợ. Hay như nhiều người thường an ủi là vợ biết hy sinh cho chồng, cho sự nghiệp của chồng. Không, vợ không hề đổ lỗi cho chồng, vợ cũng chẳng cao cả mà hy sinh điều gì hết! Dù đôi lúc có nản chí, có hoang mang, có tự ti khi thấy mình vô dụng và tủi thân co mình lại trên xứ người, nhưng vợ chưa bao giờ hối tiếc! Khi nhìn lại 3 năm vừa qua, lúc nào vợ cũng mỉm cười, nhận ra đó là một cuộc hành trình đầy thú vị, đầy thử thách để vợ thêm va chạm, thêm cứng cỏi, thêm hiểu biết, thoát ra khỏi vùng an toàn (hay cái đáy giếng khơi) mà vợ đã sống và quen thuộc trong suốt 28 năm đầu đời. Không dễ dàng gì với sự lỡ cỡ của vợ, không đủ trẻ để nhanh chóng hòa nhập (về ngôn ngữ, accent, lối sống) cũng không đủ già để có bề dày kinh nghiệm việc làm, không đủ mù kiến thức (để có thể từ bỏ cái master cũ và học lại college từ đầu) cũng không đủ giỏi chuyên môn (khi mọi kiến thức và kinh nghiệm cũ đều chỉ có thể ứng dụng ở 1 đất nước đang phát triển), nhưng vợ có sự hỗ trợ và động viên, có tình yêu và tin tưởng từ chồng. Hơn hết thảy, vợ luôn thấy mình may mắn và biết ơn vì điều đó! Có chồng nắm tay, vợ tin vợ sẽ làm lại được, hơi lâu một tí thôi, chồng ráng đợi, chồng hì! :P

Bởi vậy, hôm nay mình chỉ làm đơn giản thôi, nhưng lần kỷ niệm tiếp theo nhất định phải cùng nhau đánh một dấu mốc ổn định và vững vàng hơn, không phải trăn trở nữa, nghen chồng!

Tuesday, June 9, 2015

Hành trình học lái xe trên đất Mỹ - t.t

Hai vợ chồng mình đặt chân đến thung lũng hoa vàng San Jose vào ngày đầu tiên của tháng 7. Nhờ có sự sắp xếp và hỗ trợ từ công ty chồng, tụi mình có chỗ ở thoải mái (full-furnished apartment) gần văn phòng làm việc trong vòng 1 tháng đầu tiên, và có một người tư vấn riêng giúp hoàn tất các thủ tục cần thiết để ổn định cuộc sống, bao gồm lấy SSN, giới thiệu trường dạy lái xe, chở đi thăm thú khu vực lân cận (neighborhoods), chở đi thi lý thuyết lái xe, chở đi liên hệ thuê căn hộ mới và mua sắm các vật dụng (furniture) cần thiết.

Mùa hè (Jun-Sep) có thể coi là mùa cao điểm ở Bay Area, khi hàng loạt các nhân viên mới với visa việc làm từ các nước ngoài Mỹ bắt đầu đổ xô về các công ty công nghệ quanh khu vực này cùng với gia đình/người phụ thuộc của họ. Nhu cầu thi lấy mới hoặc đổi sang bằng lái California vì vậy cũng tăng cao. Thêm vào đó, sinh viên học sinh 16t+ ở các trường trong khu vực cũng tranh thủ dịp nghỉ hè này để thi lấy license. Do đó việc đăng ký học và thi cũng phải lo đăng ký từ sớm, không thì phải xếp hàng chờ lâu hoặc lỡ mất thời điểm tốt khi trời còn nắng ấm. Bà consultant ngay bữa đầu gặp đã hướng dẫn điền đơn và chở đi làm thủ tục lấy số SSN. 10 ngày sau khi tới Mỹ nhận được SSN là tụi mình đặt hẹn thi lý thuyết lái xe (written test) sớm nhất có thể liền. Theo luật, sau khi bạn đậu lý thuyết, bạn sẽ có giấy phép học lái xe (California learner's permit) có thời hạn 90 ngày sau ngày cấp và có thể gia hạn thêm đến 6 tháng. Giấy này cho phép bạn được cầm vô lăng tập lái trước khi thi thực hành (driving test). À, lưu ý là không được cầm lái 1 mình vào thời điểm này, mà luôn luôn phải có người đã có bằng lái xe hợp lệ ngồi bên cạnh trong lúc bạn tập. 



Bài thi lý thuyết là 1 bài trắc nghiệm gồm 36 câu (máy lấy ngẫu nhiên từ bộ đề không bài thi nào trùng với bài thi nào), với lệ phí 1 lần đăng ký là $33, bạn có 3 cơ hội thi. Nếu bạn rớt cả 3 lần thi, thì bạn phải đăng ký đóng phí lại. Để đậu kỳ thi, bạn không được đánh sai quá 6 câu. Ở bang California, bài thi lý thuyết có sẵn bằng tiếng Anh (English), tiếng Tây Ban Nha (Spainish), và tiếng Việt (Vietnamese), bạn có thể chọn thứ tiếng bạn tự tin nhất ở phần đăng ký. Mình chọn tiếng Anh vì mình đọc thấy viết đơn giản và dễ hiểu hơn. Tài liệu tiếng Việt có lẽ vì dịch từ tiếng Anh nhiều đoạn lằng nhằng và dùng tiếng Việt cũ (trước 75) nên hơi khó hiểu và tricky với mình. Vì đã chủ động đặt lịch hẹn online ngay từ trước, nên đến ngày thi, tụi mình không phải xếp hàng đợi lâu, vào làm thủ tục, điền hồ sơ, kiểm tra tầm nhìn, chụp hình xong là thi luôn, đậu luôn, nhanh gọn.  

Một góc learner's permit của mình
Có giấy thông hành để đi học lái rồi, tui mình bắt đầu kiếm người dạy. Các trường dạy lái xe chính quy của Mỹ đều kín lịch quanh thời gian này vì lý do mình đã nói ở trên, tụi mình thử gọi hỏi thì họ bảo đến cuối tháng 8 mới có giờ rảnh,  mặt khác giá dạy của họ cũng rất cao (khoảng >$70/giờ). Mình phần vì nghĩ ở Vn đã có học sơ rồi, phần vì tiếc tiền quá nên cũng tìm hiểu quanh các trang mạng để tìm các trường người Việt, châu Á mong có giá rẻ hơn và linh động hơn. Gọi điện hỏi một vài chỗ thì ra được 1 thầy ở gần khu vực này, người Việt, nói giọng Huế, lấy giá phải chăng. Nếu học trọn gói bao đậu thì thầy sẽ tùy trường hợp tính giá từ $350-$500. Mình đề cập tới chuyện học theo giờ cho cả 2 vc, thì thầy lấy tụi mình $35/giờ, bằng nửa giá của Mỹ. Trường thi gần nhà mình nhất lúc mình lên mạng lấy lịch thì phải đến đầu tháng 9 mới có lịch trống. Thầy nhận đăng ký lịch thi sớm nhất cho tụi mình ở 1 trường thi xa khu vực này chừng 45' lái xe, khu vực xa trung tâm xe cộ cũng đỡ đông đúc nên khi thi lái thật cũng đỡ áp lực hơn. Phí đưa đi thi là $100/người bao gồm đưa đón tận nhà và cho mượn xe + bảo hiểm người ngồi trên xe.



Tổng cộng 2 vợ chồng mình học ở thầy này chừng 10h. Thầy linh động cho 2 đứa mình học lái chung với nhau, chồng lái tốt hơn nên giờ chồng tập ít lại nhường giờ cho mình. Những ngày đầu cầm lái ở Mỹ mình rất hoảng. Đường ở đây khác hẳn ở VN, rộng và có chia làn rẽ trái phải rõ rệt, xe chạy trong thành phố tốc độ trung bình 30-45 dặm/giờ (45mph), ra ngoài đường cao tốc phải đạp ga lên tối thiểu 60 dặm/giờ (60mph), rồi nhập làn, chia làn, chuyển làn, nhập và ra khỏi đường cao tốc, v.v nhiều cái khiến mình lúng túng không biết xử lý, bị xe sau bấm còi complain mình càng rối loạn hơn nữa :). Bây giờ lái nhiều quen rồi, mình nhận thấy quanh đây mọi người thường chụp mũ và có thành kiến với "phụ nữ châu Á" lái xe, vì họ thường đi chậm không giữ tốc độ với dòng xe, hoặc đạp thắng liên tục khi đang di chuyển, và cái nữa là lái ẩu. Nhớ lại hồi học lái, vẫn còn quen kiểu chạy xe ở Vn, mỗi lần đi qua giao lộ, thấy xe chạy chiều vuông góc trờ đầu ra là mình sợ quá đạp thắng lại. Ở đây xe cô đi lại có nguyên tắc rạch ròi, hiếm có ai giành đường của ai, nên cứ đúng phần mình mình chạy, đạp thắng lại nhiều khi gây nguy hiểm do bị xe sau theo trớn tông tới. Mình thấy mình lái cũng không đến nỗi nào (:P). Nhưng cũng vì cái thành kiến đó, nên lúc học cũng như lúc đi thi lái, mình cũng bị thầy la nhiều, bị examiner chấm kỹ và khó hơn nhiều so với chồng mình. Thi lái hay còn gọi là thi thực hành (driving test), sẽ có 1 người chấm thi đi cùng bạn (không có lựa chọn nào khác ngoài tiếng Anh nhé), sau khi kiểm tra đèn, chân thắng, chân ga, xi-nhan, tín hiệu khẩn cấp, ra dấu bằng tay của bạn và xe bạn (headlight, brake pedal, gas pedal, turning light signal, emergecy light, hand signal) thì người chấm thi sẽ ngồi vào ghế hành khách bên cạnh bạn và ra mệnh lệnh cho bạn lái ra đường theo sự chỉ dẫn của họ. Nếu suốt đoạn đường lái, bạn không mắc quá 12 lỗi phụ (minor mistakes) hoặc không mắc bất kỳ 1 lỗi nào trong 6 lỗi nguy hiểm (fatal mistakes) thì coi như bạn đậu kỳ thi. Chồng mình đậu với 11/12 lỗi phụ, còn mình rớt vì mắc 1 lỗi nguy hiểm. Lỗi của mình là lỗi lui & đậu xe song song đường (back-up & street parking) bị đụng lề (thiệt sự mình không nghĩ đậu xe sát lề là lỗi nguy hiểm) và vì examiner của mình bữa đó cho lui quá dài khiến mình lúng túng. Khi bạn phạm 1 trong các lỗi nguy hiểm thì coi như phần thi của bạn kết thúc ngay tại thời điểm đó luôn. Examiner cho mình lái về trường ngay lập tức :) 3 ngày sau mình thi lại và đậu với 4/12 lỗi phụ, mất $6 lệ phí thi lại hic hic :((



Đậu xong 1 cái thì có ngay bằng tạm thời, bằng chính (driver license) cũng coi như là ID (identification) sẽ được gửi về nhà sau. Việc tiếp theo cần làm là mua xe mà chạy chứ còn gì nữa :)


Cuối cùng, sau 55 ngày đến Mỹ, vợ chồng nhà mình được phổ cập lái xe hạng C và sau 2 tháng 10 ngày chính thức sở hữu chiếc xe hơi đầu tiên trong đời, mở màn cho chặng đường mới hầu như ngày nào cũng phải ngồi sau vô-lăng. Dù sao đi nữa, bằng lái xe giống như giấy thông hành để tiến vào hòa nhập với cuộc sống ở đây vậy. Nếu bạn rơi vào hoàn cảnh giống mình, thì cứ làm càng nhanh càng tốt để có nó nhé, chần chừ không được đâu! :)

Thursday, May 21, 2015

Hành trình học lái xe trên đất Mỹ - p.1


Hồi còn ở Vn, 2 vợ chồng mình chưa bao giờ nghĩ đến việc lái xe hơi, vì những lý do sau đây:
  • Chưa cần thiết, hai vợ chồng trẻ mới cưới, hoàn toàn tự lập, còn nhiều thứ phải lo, nên xe hơi không hề nằm trong danh sách ưu tiên hàng đầu.
  • Điều kiện cơ sở hạ tầng, đường sá ở Vn cũng không thoải mái để xe hơi có thể bon bon chạy. Chạy xe hơi ngoài đường chật hẹp, chen nhau với xe máy, xe đạp và người đi bộ, chưa kể ở SG mỗi lần kẹt xe nhích từng chút một, còi xe các loại inh ỏi và stress kinh khủng. Ngoài ra, kiếm chỗ đậu xe cũng là một vấn nạn, đâu phải nhà cửa, hàng quán nào cũng thiết kế có sẵn cái bãi đậu xe cho mình đậu đâu, bla bla bla. Nuôi thêm 1 cái xe hơi giống như là nuôi thêm con vậy, có nhiều thứ đi kèm phải tính toán chi li (tự rút ra từ chia sẻ của những người quen đang xài xe hơi ở Vn).
  • Giá taxi ở Vn rẻ :P cái này khách quan mà nói là vậy. Nên khi cần đi taxi cũng tiện.
  • Chở nhau trên xe máy cũng có cái thú vị của nó :) mùa hè cùng hưởng gió mát phả vào mặt, mùa đông ôm nhau ấm :)
Đại khái vậy, để nhấn mạnh rằng, khi đặt chân tới Mỹ, phương tiện đi lại với mình là cả một vấn nạn.

Mình đọc ở đâu đó có người kết luận rằng, hai thứ thiết yếu bạn cần trang bị khi đến Mỹ là (1)-ngôn ngữ (American English) và (2)-bằng lái xe hơi (driving license). 2 vợ chồng mình tạm gọi là có (1), cái thứ (2) hoàn toàn không. Tính từ lúc có visa đến khi lên máy bay chỉ vỏn vẹn 5 tuần. Vừa có visa xong, sếp chồng bảo tụi mày phải qua liền và bắt đầu làm việc vào đầu tháng 7, và làm gì thì làm, kiếm cái bằng lái xe. Lý do vì sao cần phải có bằng lái xe? 
  • Ở Mỹ, trừ khi bạn ở thành phố lớn "The City" như New York, San Francisco, do mật độ dân số đông, nhà cửa chen chúc, đường sá đông đúc người đi bộ và khách du lịch, và hơn hết là không có chỗ đậu xe, nên phương tiện giao thông công cộng phát triển mạnh phục vụ nhu cầu đi lại của bạn. Còn lại những tiểu bang, thành phố nhỏ khác, các khu vực suburbans, phương tiện đi lại chính là xe hơi. Xe hơi ở Mỹ giống như xe máy ở Vn vậy, nhà nào cũng có ít nhất 1 chiếc, nếu không sẽ rất khó đi lại, còn tốn nhiều thời gian phung phí nữa. 
  • Giá taxi đắt, chưa kể còn phải tip cho tài xế ít nhất 20% nếu bạn không muốn bị nhìn như thú vật :( bên cạnh đó, taxi cũng chẳng thoải mái gì, cũ xì, xấu xí, tài xế hầu như chẳng thân thiện. Ở vùng này cũng hên có Uber hay Lyft giá phải chăng không đòi hỏi tip, xe lịch sự sạch sẽ, chứ ở những chỗ khác thì càng bất tiện hơn.
  • Luật lái xe ở bang California quy định, nếu bạn có bằng lái xe ô tô (không phải xe chuyên dụng) còn hạn sử dụng do bang khác hoặc quốc gia khác cấp, và bạn không trở thành công dân cư trú dài hạn (long-term resident) ở California, bạn có thể sử dụng bằng lái đó một cách hợp lệ trong thời gian bạn lưu lại California hoặc cho tới 10 ngày sau khi trở thành long-term resident. Mình sẽ nói cụ thể hơn về cách tính như thế nào là long-term resident sau. (Lưu ý: trong trường hợp bằng lái của bạn không phải bằng tiếng Anh thì bạn cần xuất trình bản dịch tiếng Anh kèm theo bằng lái khi có yêu cầu của cấp thẩm quyền). Trong trường hợp của mình, ý của sếp chồng là, trong thời gian mới tới Mỹ, có bằng lái xe sẵn giúp tụi mình có thể thuê xe tự lái, tiện lợi hơn cho việc di chuyển đi lại.

Tuy nhiên ở Vn, trừ khi bạn mua bằng giả, không có cơ sở đào tạo nào cấp bằng lái xe cho bạn chỉ trong vòng 1 tháng, tối thiểu phải từ 3-6 tháng. Lúc đó công việc của 2 vợ chồng mình đều đang ở Sài Gòn, tụi mình có khoảng 2 tuần để báo nghỉ, bàn giao công việc và hơn 2 tuần còn lại về Đà Nẵng chia tay gia đình trước khi đi. Do thời gian và kế hoạch đi lại gấp rút, 2 đứa mình tìm hiểu thông tin trên mạng cũng như hỏi thăm người quen rồi đi tới quyết định học để biết lái thôi rồi qua Mỹ thi lấy bằng từ đầu. Ít ra cũng tiết kiệm được vài giờ học lái. Tụi mình gọi điện nhờ tư vấn và đăng ký học lái ở Trường đào tạo lái xe Hải Nam, q.Bình Thạnh, Sài Gòn. Chỗ này làm việc tương đối linh hoạt, khi mình trình bày là mình chỉ muốn biết lái trước khi qua Mỹ chứ không cần học cho đến khi lấy được bằng, người tiếp điện thoại tư vấn cho mình biết ở Mỹ lái xe số tự động, không khó để học, mình có thể học theo giờ (với giá lúc đó 140k/giờ), giờ giấc do mình sắp xếp, trung tâm sẽ bố trí xe và thầy dạy theo giờ mình yêu cầu, có thể gộp luôn 2 vợ chồng để tiết kiệm. 2 đứa mình quyết định thử 2 giờ đầu tiên gộp chung với nhau. Thầy dạy mình rất nhiệt tình và kinh nghiệm, sau 2 giờ đầu tiên, 2 đứa đã có thể lái xe đi vòng vòng quanh bãi tập. Sau đó tụi mình mỗi đứa tập riêng 2 giờ nữa chạy xe ra đường trường (3-4 làn xe mỗi chiều) và chạy một chút trong đường local. Tới đó, mình đã tương đối tự tin, cứ tưởng vậy là okay rồi, dọn đồ trả nhà về ĐN chia tay chia chân gia đình bạn bè chờ ngày lên đường, không ngờ khi qua đến nơi, thực sự cầm vô-lăng hòa theo dòng xe chạy ở Mỹ là cả một sự khác biệt không hề nhỏ @@.        

Friday, May 15, 2015

Khởi động - Debut!



Gần tròn 1 năm kể từ ngày đầu mình đặt chân đến Cali.

Trưa nay ngồi tán hươu tán vượn nguyên mấy tiếng liền với Lulu (Chinese) và Hannah (Korean) làm mình bất chợt nhìn lại mình bây giờ so với mình hồi mới qua, và nhận ra, ồ, cả một sự khác biệt :-), đã có thể gọi là "tái hòa nhập cộng đồng" kha khá tốt, mạnh dạn hơn, tự tin hơn, và biết tự tạo niềm vui cho mình nhiều hơn.

Nhân sự kiện này khiến mình nảy ra ý định viết blog, một blog riêng hoàn toàn mới để lưu lại và chia sẻ tất cả những kinh nghiệm mà mình đã trải qua từ ngày đến Mỹ. Để nếu có thể, sẽ góp phần giúp cho những người Việt khác cùng hoàn cảnh như mình, đỡ phải nhọc công như mình những ngày đầu lọ mọ gõ vô khung "Tìm kiếm" (Search) của Google những từ khóa: "làm thế nào để...", "kinh nghiệm...", "người Việt ở Mỹ", "San Jose", "Mỹ", tất tần tật, v.v. và v.v. mà hiếm hoi lắm mới thấy được vài dòng thông tin ngăn ngắn cũ rích từ năm nào.

Do đó, trong blog này, mình mong muốn chia sẻ chi tiết về những kinh nghiệm, quy trình cần thiết cũng như một vài cảm nhận và so sánh của mình để bạn tham khảo khi bạn muốn bắt đầu cuộc sống ở Mỹ, cụ thể hơn là ở Thung lũng Silicon, bang California nhé!

------------------------------

It's been almost a year since my first arrived in California, U.S.

Remembering myself in my first few months, hopelessly typing in Google Search box such keywords like "how to...", "any experience in...", "Vietnamese in US", "San Jose", etc... which rarely came out with matching but outdated results; leading me to the decision to write a new blog. In this blog, I would like to share more details about all of my experience in starting over in U.S, specifically in Silicon Valley, California.

The blog will be basically in Vietnamese. However, in order to improve my poor English, I will also try my best to make an English version. That's why I appreciate all correction comments regarding my English writing mistakes. Thank you so much and welcome to my blog!