Đã bỏ bê nơi này được gần 3 tháng rồi nhỉ. Trong 3 tháng mùa hè đó, cũng có khá là nhiều chuyện xảy ra. Vui có buồn cũng nhiều, nhưng hơn cả là trải nghiệm, và bài học nhận thức được rõ hơn vị trí của mình trên mảnh đất mới này.
1. Hai vc mình đã bắt đầu bước vào giai đoạn điều trị hiếm muộn sau gần 2 năm cố gắng. Các xét nghiệm kiểm tra đều cho thấy 2 đứa hoàn toàn bình thường, nên tạm được coi là vô sinh không rõ nguyên nhân. Vì tuổi đời của 2 đứa vẫn còn trẻ (so với Mỹ nói chung) nên hiện tại bác sĩ khuyên mình tiếp tục cố gắng cùng với 1 số loại thuốc hỗ trợ, và vẫn chưa cân nhắc về việc thụ tinh ống nghiệm. Dù sao đi nữa, vẫn phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nhỉ?!
2. Công việc đầu tiên của mình ở đất nước này kết thúc sau 2 tuần đầy stress. Đó là 1 beauty supply warehouse của người Việt (thật ra là người Mỹ gốc Việt nhỉ, họ đã nhập cư từ sớm, mang quốc tịch Mỹ và nói American English). Họ cần 1 người chuyên làm các thao tác trên máy tính, list hàng lên mạng và phụ trách website, và mình được tuyển dụng sau khi làm đầy đủ và đúng các yêu cầu vào bữa phỏng vấn. Nhưng rồi mọi việc không suôn sẻ như vậy. Sau 3 ngày đầu, họ đẩy mình ra bán hàng, bán cho khách sỉ và lẻ các mặt hàng liên quan đến nails, tóc, spa, waxing, mỹ phẩm, tư vấn khách, tính tiền và bưng bê hàng... Bản thân mình không có năng khiếu, kinh nghiệm cũng không hứng thú với những ngành liên quan tới dịch vụ khách hàng, từ lúc ở vn đã vậy. Nên những ngày tiếp sau, mình rất căng thẳng và lo lắng vì bị đẩy ra bán hàng nguyên ngày, và nhận đủ lời chửi bới về việc không biết rõ các loại hàng, không quen mặt tiền xu coins (vì mình toàn xài thẻ), tính tiền chậm,v.v. Cuối cùng mình quyết định kết thúc sau khi nói chuyện với manager vì cảm thấy mình không giúp được gì cho chủ, vì những lời chửi bới và sự ghẻ lạnh, và hơn cả là nếu biết họ cần người bán hàng, ngay từ đầu mình đã không nộp đơn. Mình đã khóc rất nhiều sau đó, vì thấy bản thân vô dụng. "Bán hàng thôi mà" nghe tưởng như rất đơn giản nếu ở vn, nhưng mình không thể làm tốt được. Thậm chí trong 2 tuần làm việc, mình không thể hoà nhập được với những người cùng làm, không biết nên hỏi những câu xã giao gì, và không biết phản ứng thế nào sau mỗi lần họ pha trò... Và khi họ chửi bới mình, mình rõ ràng có những lý lẽ riêng, nhưng mình không biết cãi lại họ như thế nào bằng tiếng Mỹ... Đó là những ngày cuối tháng 7, mình đã rất mất tự tin về bản thân và cảm thấy mức độ chênh lệch rất lớn về ngôn ngữ và hành vi ứng xử giữa mình với những người ở đây.
3. Tháng 8 khởi sắc dần sau những chuyến viếng thăm của cô giáo cũ, họ hàng và bạn bè từ vn sang du lịch hay công tác. Bạn chồng giúp mình hoàn tất các thủ tục dịch công chứng, chuyển đổi bằng và bảng điểm, sửa essay, xin thư giới thiệu để kịp nộp hồ sơ học thạc sỹ ở 1 trường đại học lân cận. Sau sinh nhật, trường đòi mình bổ sung điểm TOEFL dù đã hết hạn nộp hồ sơ, mình liền đăng ký kỳ thi gần nhất và đi thi trong vội vã ngay trước ngày lên máy bay về Đà Nẵng dự đám cưới em gái mình (quyết định vào phút chót, sợ sau này hối hận vì không có mặt trong đám cưới em mình). Lần đầu tiên thi TOEFL, lại còn bị sự cố lỗi hệ thống giữa lúc đang thi cũng là 1 kỷ niệm vui :) Cuối cùng kết quả cũng không tệ, dư yêu cầu :P Nhưng cuối cùng lại không được nhận, không hiểu vì lý do gì... Lại một thất bại khác của mùa hè. Ít ra thì mình cũng đã làm hết những gì có thể!
| Aug 2015 - xuống LA hội ngộ với cô chú |
4. Cuối tháng 8 cho đến cuối tháng 9 là những ngày tung tăng bên gia đình, chạy xe máy đi dạo khắp các nẻo đường Đà Nẵng, gặp gỡ và nói chuyện thoả thích với quá trời nhiều người, từ gia đình họ hàng, bạn bè, hàng xóm đến đồng nghiệp cũ, cô bán bánh mì, chị bán sách... Chỉ có một chút tiếc nuối vì đi về 1 mình để bạn chồng ở lại lẻ loi. Chuyến này về mình dành thời gian lớn cho gia đình bên mình, cùng cả nhà nội đi chơi Suối Mơ ở Lăng Cô, rồi hẹn hò liên tục với cả nhà. Đám cưới em gái vui ơi là vui, ba mẹ nhẹ nhõm vì tiễn thêm được 1 cô nữa lên xe bông :)
![]() |
| Chụp cùng ba mẹ và vợ chồng em gái |


Nhà có 3 chị em
![]() |
| Đại gia đình bên nội |
5. Trở lại Mỹ và 1 tuần sau được nhận vào làm trợ lý ở 1 phòng khám của bác sĩ chuyên các bệnh về mắt (opthamologist). Chị bác sĩ cũng là người Mỹ gốc Việt, và phòng khám cũng phục vụ 70% lượng bệnh nhân Việt. Chị lưỡng lự khi phỏng vấn mình vì mình không hề có kinh nghiệm làm việc ở Mỹ. Nhưng vì mình sẵn sàng thử việc không lương, nên sau mấy hôm chị gọi điện nhận mình vào làm. Mọi thứ ở văn phòng diễn ra suôn sẻ, đồng nghiệp trẻ và vui vẻ, các công việc văn phòng giấy tờ khá quen thuộc với mình và mình tiếp thu mọi thứ nhanh chóng, đúng và đầy đủ. Sau 1 tuần làm việc được nhận khá nhiều lời khen. Cuối tuần đó mình viết mail xin chị bs cho mình đi khám bệnh vào 1 buổi sáng của tuần tiếp theo. Chị bs gọi điện hỏi mình khám bệnh gì, mình cũng thật thà bảo là chỉ đi kiểm tra mức độ đáp ứng sau khi dùng thuốc điều trị hiếm muộn. Chị bs okay cho mình đi khám bệnh, đó là trưa thứ 7. Đến chiều chủ nhật, tức là ngày hôm sau, chị gọi lại cho mình thôi việc, lý do là vì "chị chắc chắn thời gian tới em sẽ rất bận" và "em cũng còn mới quá, cái lifestyle của em cũng chưa có fit lắm với những bạn khác trong văn phòng, hồi mới qua chị cũng vậy"... Mình lúc đó chưng hửng luôn, không hiểu tại sao chỉ vì xin đi khám bệnh mà cuối cùng thành ra bị đuổi việc, và tại sao mình là người Việt mới qua thì không fit được với những người Việt cũ ở Mỹ? trong khi trước đó mình làm việc khá tốt và được công nhận nhiều?! Bạn chồng lý giải là vì người ta sợ mình chữa hiếm muộn xong sẽ mang thai rồi sinh con, gây tổn thất cho người ta... Còn mình cũng rút ra được kha khá, nào là không được thành thật quá, nào là không nên chia sẻ quá nhiều về bản thân mình, nào là người Việt ở đây lâu rồi rất kỳ thị với người Việt mới... Buồn!
6. Thôi thì mình đã biết mình chẳng là gì ở đây. 29 tuổi sẽ bắt đầu lại từ con số 0, ở đất nước này. Vứt hết tất cả những gì mình đã có (hay mình tưởng là mình đã có) ở lại vn đi. Mình lại đi từng bước, nhỏ thật nhỏ, ngã thì đứng dậy, không hoài niệm hay tiếc nuối những ngày cũ nữa. Tương lai bắt đầu từ hiện tại. Mình đã đăng ký vào trường cao đẳng rồi. Từ bây giờ sẽ cố gắng bắt đầu óc quay trở lại với học đường bài vở thôi. Mình không cần học bằng cấp cao xa nữa, chỉ muốn học cái gì cho chắc cái đó, và phải trải nghiệm giáo dục Mỹ để có cơ sở tranh luận với người khác. Là sinh viên trở lại, lên giảng đường, đi làm thêm và tích luỹ kỹ năng, nhỉ! Cố lên nhé!
7. Cuối mỗi ngày, sau mỗi vấp ngã tủi hờn, hay sau những vui buồn nhân thế, vẫn luôn thầm cảm ơn cuộc đời vì bên cạnh mình còn có bạn chồng, và cả gia đình ở vn luôn động viên và ủng hộ từng bước đi của mình. Tháng 10 này cũng ghi dấu 14 năm tròn 2 đứa mình bước cùng nhau. Mình đã từng viết vào tháng 10 năm ngoái "... hai dứa đi dọc biển, chui dưới những hàng cây, ngang qua công viên cỏ mướt, gió thổi lành lạnh, nhớ và nhắc về những mùa đông năm xưa cùng nhau ở Đà Nẵng, thấy ấm lòng vì người đang bước bên cạnh cũng là người đã đi cùng mình qua những ngày tuổi trẻ ngây thơ nhưng chân thành và sôi nổi, qua những ngày tập lớn lên với nhiều chần chừ và lúng tung, qua những thất bại hụt hẫng đầy nuối tiếc, qua cả những bước ngoặt phải bắt đầu lại tất cả... đến bây giờ chưa thể gọi là già những đã trầm đi nhiều lắm, những thay đổi trong sở thích thói quen nơi chốn cách nhìn nhận đánh giá ứng xử, cho dù có bị cả thế giới quay lưng thì vẫn biết còn có 1 người sẽ luôn đồng cảm và thấu hiểu, và ủng hộ. Chừng đó thôi là đủ. May mắn và biết ơn quá chừng!". Hiện tại lòng mình cũng thấy ấm cúng và biết ơn như 1 năm trước đây vậy. Lấy đó làm động lực để mình đi tiếp và thật sự nguyện cầu năm tình yêu thứ 15 của tụi mình được thêm tiếng cười của trẻ nhỏ! Mong!!!
| Thanks chồng vì bữa tối lãng mạn kỷ niệm 14 năm bên nhau <3 |

























