Wednesday, June 10, 2015

Hứa!


Hôm nay kỷ niệm 3 năm ngày cưới, nếu tính đúng theo ngày giờ ở Vn thì quá mất 1 ngày rồi, nhưng thôi kệ, vì mình đang ở đây nên cứ kỷ niệm đúng ngày đúng tháng theo lịch vậy.

Ba năm so với quãng thời gian 2 đứa bắt đầu yêu nhau thì cũng chẳng thấm thía gì, nhưng cũng là một mốc son quan trọng của đời người. Sau ngày cưới, cuộc sống của riêng vợ trở nên khó kiểm soát hẳn cho đến tận bây giờ chưa biết lúc nào mới trở về lại quỹ đạo của nó.

Sáu tháng sau ngày cưới 2 đứa vẫn yêu xa, cách nhau 6 múi giờ về hướng Đông. Một năm sau sum vầy, vợ nghỉ việc theo chồng vào SG lập nghiệp. Lần kỷ niệm thứ nhất, vợ khủng hoảng vì không kiếm ra việc vừa ý ở chốn SG đông đúc tấp nập, chẳng mặn mà gì mà tưng bừng vui vẻ. Lần kỷ niệm thứ hai, lẽ ra phải hoành tráng vì vợ chưa bao giờ hài lòng đến thế, 1 mái ấm nhỏ hạnh phúc và 1 công việc mơ ước, vậy mà chỉ chưa đầy 1 tuần trước đó, vc mình lại quyết định bỏ lại tất cả đi đến xứ này theo công việc của chồng. Lần kỷ niệm thứ 3 này, vợ lại quay về trạng thái khủng hoảng vì không thể tìm được một công việc văn phòng dù chỉ là đơn giản với bằng cấp cũ ở Vn và một lý do từ chối quen thuộc "no working experience in the US". Lại trúng thời điểm 2 đứa chuẩn bị hết lease nên phải lo tìm căn hộ mới. Hì, mọi lãng mạn mình thường thấy trong phim ảnh, hay trên facebook qua cập nhật cuộc sống của bạn bè người quen dần trở nên xa xỉ với mình, chồng hì. Giờ này chồng đang cặm cụi làm việc, vợ tiếp tục kiếm việc, kiếm nhà thuê giá hợp lý (giá thuê nhà mùa hè ở quanh khu vực Bay Area này đắt đỏ và crazy chưa từng thấy) và tranh thủ viết vài dòng, đặng sau này lỡ có quên béng đi mất thì cũng có cái này nhắc nhớ.

 
Người đàn ông của vợ!

Viết dài dòng kể lể như trên không phải là đổ lỗi cho chồng làm phá tung mọi dự định kế hoạch học vấn công việc của vợ. Hay như nhiều người thường an ủi là vợ biết hy sinh cho chồng, cho sự nghiệp của chồng. Không, vợ không hề đổ lỗi cho chồng, vợ cũng chẳng cao cả mà hy sinh điều gì hết! Dù đôi lúc có nản chí, có hoang mang, có tự ti khi thấy mình vô dụng và tủi thân co mình lại trên xứ người, nhưng vợ chưa bao giờ hối tiếc! Khi nhìn lại 3 năm vừa qua, lúc nào vợ cũng mỉm cười, nhận ra đó là một cuộc hành trình đầy thú vị, đầy thử thách để vợ thêm va chạm, thêm cứng cỏi, thêm hiểu biết, thoát ra khỏi vùng an toàn (hay cái đáy giếng khơi) mà vợ đã sống và quen thuộc trong suốt 28 năm đầu đời. Không dễ dàng gì với sự lỡ cỡ của vợ, không đủ trẻ để nhanh chóng hòa nhập (về ngôn ngữ, accent, lối sống) cũng không đủ già để có bề dày kinh nghiệm việc làm, không đủ mù kiến thức (để có thể từ bỏ cái master cũ và học lại college từ đầu) cũng không đủ giỏi chuyên môn (khi mọi kiến thức và kinh nghiệm cũ đều chỉ có thể ứng dụng ở 1 đất nước đang phát triển), nhưng vợ có sự hỗ trợ và động viên, có tình yêu và tin tưởng từ chồng. Hơn hết thảy, vợ luôn thấy mình may mắn và biết ơn vì điều đó! Có chồng nắm tay, vợ tin vợ sẽ làm lại được, hơi lâu một tí thôi, chồng ráng đợi, chồng hì! :P

Bởi vậy, hôm nay mình chỉ làm đơn giản thôi, nhưng lần kỷ niệm tiếp theo nhất định phải cùng nhau đánh một dấu mốc ổn định và vững vàng hơn, không phải trăn trở nữa, nghen chồng!

No comments:

Post a Comment