Sunday, June 28, 2015

Tròn 1 năm

Hôm nay tròn 1 năm 2 đứa mình đặt chân tới xứ sở cờ hoa. Vẫn còn nhớ không khí lành lạnh mát mát lúc bước chân ra khỏi sân bay, nhớ tiếng nước tưới cây tự động dọc đường đi giữa các khu nhà trong khuôn viên North Park, nhớ tiếng bánh xe suitcases của 2 đứa kéo lăn trên đường vào apartment lúc 11h khuya dưới ánh đèn vàng vọt, nhớ khuôn mặt thất vọng của chồng sau 1 hồi online kiếm chỗ delivery thức ăn mà hầu hết các cửa hàng đều đóng cửa lúc 10pm, nhớ đêm đầu tiên bị jetlag và nhiều cảm xúc lẫn lộn không ngủ được,... nhớ nhiều thứ. Hôm qua ngồi ôn lại lúc chia tay gia đình lên máy bay, có những đoạn 2 đứa bật cười mình ngớ ngẩn những ngày đầu mới tới, nhưng rồi cùng cảm thấy may mắn vì đã cùng nhau làm quen và thích nghi với cuộc sống nơi này. May mà có nhau, đời còn dễ thương, hì :)


Căn bếp ở apartment cty chồng thuê sẵn cho 1 tháng đầu relocate. Sau 1 tháng đó chuyển qua khu apartment gần bên mới và rộng rãi. Giờ sau 1 năm lại chuẩn bị chuyển qua 1 khu khác, xa hơn, cũ hơn, không rộng rãi và tiện nghi bằng, vì mục tiêu tiết kiệm tiền thuê nhà. Nghĩ tới chuyện chuyển nhà sắp tới mà oải, hihi. Thôi kệ, vì tương lai con em chúng ta, rồi sẽ qua :))

Tuần sau mình cũng bắt đầu công việc mới, part-time job, không được như mong đợi và chỉ đang trong giai đoạn trial thử việc nhưng dù sao cũng là việc làm đầu tiên sau 1 năm lay lắt! Hy vọng đây sẽ là bước chuyển cho mình! Mình cố lên!



Sunday, June 21, 2015

Tết Đoan Ngọ 2015



Tết mồng 5 tháng 5 luôn nhắc mình nhớ về nhiều kỷ niệm đẹp thời thơ ấu, khi nội còn sống và ngoại còn minh mẫn. Nhớ món chè kê xúc bánh tráng và nồi cháo vịt của nội cho bữa trưa, nhớ dĩa vịt luộc nhiều nạc và xâu bánh ú tro của ngoại vào lúc chiều tối, nhớ không khí tụ họp gia đình đông đủ, mấy cô thím mợ dì vừa chuẩn bị thức ăn mâm cúng vừa tám chuyện rộn ràng, mấy chú bác cậu dượng thì ra vô sắp xếp bàn thờ hay chạy vòng ngoài mua đồ uống và đốt giấy cúng. 12 giờ trưa mặt trời nắng chói chang đúng ngọ ông nội sẽ gọi nguyên bầy cháu chắt ra trước hiên, bắt cả đám nhìn vào bóng mặt trời trong thau nước to đã chuẩn bị sẵn với niềm tin rằng điều đó giúp cho lũ trẻ con sáng mắt thông minh :). Nhìn đủ 15' thì lấy tay vúc nước trong thau vỗ lấy vỗ để lên mắt, rùi kéo nhau vô nhà sắp hàng từ lớn đến nhỏ theo thứ tự quỳ lạy trước bàn thờ mong ông bà tổ tiên phù hộ cho con mau lớn học giỏi nên người cho ba mẹ con mừng. Ăn ún no nê xong lũ con nít không đứa nào chịu ngủ nghỉ tại quá háo hức mong chờ tới 4h chiều nguyên cả nhà sẽ tập kết ra bãi biển, hồi đó chỉ có T18, T20 hay Bắc Mỹ An, mà nhà mình thì toàn ra T20 vì nhà cô Nga gần đó. Tắm biển ăn ốc bắp no say rồi tan đàn xẻ nghé chia tay ra về thì thể nào cũng bị kẹt xe trên cầu Ng Văn Trỗi hay Trần Thị Lý. Hồi đó nào đã có lắm cầu như bây giờ. Lớn lên tí có thêm cầu sông Hàn nữa, nhưng tháng 6 dương lịch Đà Nẵng nóng bức rức vì ảnh hưởng của gió Lào nên nhà nào nhà nấy nhân dịp mồng 5 cũng ùn ùn kéo nhau qua quận 3 đi biển mà, đường về thoát sao khỏi canh chen chúc kẹt xe.

Sau ngày bà nội mất cách đây 5 năm, ông nội yếu nằm 1 chỗ, ngoại cũng bị Alzheimer nặng không còn nhớ gì nữa, lũ con nít ngày nào lớn lên có gia đình riêng của mình, tản mác đi khắp nơi, làm sao tìm lại được cảnh sum họp ngày nào??? Mình thì vẫn là đứa không thôi nhớ về những ngày tươi đẹp cũ. Tết Đoan Ngọ năm nay, không có thịt vịt, không có ú tro Hội An chấm đường và chè kê xúc bánh tráng nướng, không có tiếng cười nói rộn ràng hay bãi biển mát rượi, có 2vc thoy mình nấu mì quảng gà vậy, không liên quan đến truyền thống mồng 5 nhưng cũng mang chút hương vị quảng mặn mà quê nhà. 



Tối lại 2 đứa ra công viên đi dạo, vừa đi vừa nói chuyện vu vơ những ngày sau xa xôi không biết trước. Mong ba mẹ nội ngoại 2 bên và gia đình ở nhà lúc nào cũng được bằng an!!!





Friday, June 19, 2015

Tất cả những chú chó đều lên thiên đàng - All dogs go to heaven



Mình gặp Murphy chiều qua trong buổi làm tình nguyện ở trung tâm cứu trợ vật nuôi (shelter). Giống Maltese, hơn 1t, mới được đưa vào trung tâm mình đâu hơn 1 tuần. Lướt qua hồ sơ của em trước khi vào phòng, biết là em mới có phẫu thuật (surgery) mà cứ nghĩ là phẫu thuật đơn giản thiến/hoạn (spayed/neuteured) khá phổ biến ở đây. Nhưng không phải, khi bước vào phòng thấy em chỉ nằm 1 góc trên giường, uể oải chờ đợi mình massage và vỗ về. Phải đến gần mình mới phát hiện ra, Murphy vừa trải qua phẫu thuật cắt bỏ 1 chân trước bên phải, vết chỉ khâu túm phần còn lại vẫn còn mới. Em tỏ ra điềm tĩnh, và yên lặng, thích được vuốt ve, mắt buồn thiu nhìn mình. Thấy thương! Mong cho Murphy sớm tìm được gia đình mới có thể yêu thương và chăm sóc em suốt chặng đường còn lại.


Công việc tình nguyện chăm sóc chó (dog socializer) giúp mình hiểu rõ hơn về chó qua những hành vi biểu hiện của nó (signs and behaviors of dogs), vừa giúp mình có nhiều cơ hội trò chuyện và tiếp xúc với nhiều người bản xứ rèn luyện tiếng Anh giao tiếp qua những lớp tập huấn (training) và trong lúc làm việc tán chuyện, đồng thời là việc làm có ý nghĩa trong thời gian mình rỗi rãi. Hì, tính ra mình cũng làm được gần 6 tháng rồi, và ngày càng yêu "nghề" hơn :). Mỗi buổi làm về thấy vui vẻ giống như vừa được hẹn hò đi chơi với bạn vậy! Chứ sao nữa, vì chó rất thân thiện, và biết lắng nghe, lại không bao giờ đánh giá mình, hì hì, nên mình tận dụng vừa cuddle ôm ấp chơi với chó, vừa kể lể đủ chuyện trên trời dưới đất nhớ nhà nhớ bạn bè công việc blah blah :))) đôi bên cùng có lợi mà, hì!

Dù sao đi nữa, tất cả những chú chó đều xứng đáng được lên thiên đàng :)) giống như tựa đề 1 bộ phim hoạt hình Mỹ
phát hành năm 1989 vậy! Thương thương <3

Thursday, June 18, 2015

CHIẾC LÁ VÔ TÌNH: SUNSCREEN: 1/4 TSP RULE IS NONSENSE

CHIẾC LÁ VÔ TÌNH: SUNSCREEN: 1/4 TSP RULE IS NONSENSE: Xin chào các bạn, Trước hết tớ phải xin lỗi các bạn là mấy tuần nay tớ không trả lời tin nhắn của các bạn thường xuyên và đầy...

Wednesday, June 10, 2015

Hứa!


Hôm nay kỷ niệm 3 năm ngày cưới, nếu tính đúng theo ngày giờ ở Vn thì quá mất 1 ngày rồi, nhưng thôi kệ, vì mình đang ở đây nên cứ kỷ niệm đúng ngày đúng tháng theo lịch vậy.

Ba năm so với quãng thời gian 2 đứa bắt đầu yêu nhau thì cũng chẳng thấm thía gì, nhưng cũng là một mốc son quan trọng của đời người. Sau ngày cưới, cuộc sống của riêng vợ trở nên khó kiểm soát hẳn cho đến tận bây giờ chưa biết lúc nào mới trở về lại quỹ đạo của nó.

Sáu tháng sau ngày cưới 2 đứa vẫn yêu xa, cách nhau 6 múi giờ về hướng Đông. Một năm sau sum vầy, vợ nghỉ việc theo chồng vào SG lập nghiệp. Lần kỷ niệm thứ nhất, vợ khủng hoảng vì không kiếm ra việc vừa ý ở chốn SG đông đúc tấp nập, chẳng mặn mà gì mà tưng bừng vui vẻ. Lần kỷ niệm thứ hai, lẽ ra phải hoành tráng vì vợ chưa bao giờ hài lòng đến thế, 1 mái ấm nhỏ hạnh phúc và 1 công việc mơ ước, vậy mà chỉ chưa đầy 1 tuần trước đó, vc mình lại quyết định bỏ lại tất cả đi đến xứ này theo công việc của chồng. Lần kỷ niệm thứ 3 này, vợ lại quay về trạng thái khủng hoảng vì không thể tìm được một công việc văn phòng dù chỉ là đơn giản với bằng cấp cũ ở Vn và một lý do từ chối quen thuộc "no working experience in the US". Lại trúng thời điểm 2 đứa chuẩn bị hết lease nên phải lo tìm căn hộ mới. Hì, mọi lãng mạn mình thường thấy trong phim ảnh, hay trên facebook qua cập nhật cuộc sống của bạn bè người quen dần trở nên xa xỉ với mình, chồng hì. Giờ này chồng đang cặm cụi làm việc, vợ tiếp tục kiếm việc, kiếm nhà thuê giá hợp lý (giá thuê nhà mùa hè ở quanh khu vực Bay Area này đắt đỏ và crazy chưa từng thấy) và tranh thủ viết vài dòng, đặng sau này lỡ có quên béng đi mất thì cũng có cái này nhắc nhớ.

 
Người đàn ông của vợ!

Viết dài dòng kể lể như trên không phải là đổ lỗi cho chồng làm phá tung mọi dự định kế hoạch học vấn công việc của vợ. Hay như nhiều người thường an ủi là vợ biết hy sinh cho chồng, cho sự nghiệp của chồng. Không, vợ không hề đổ lỗi cho chồng, vợ cũng chẳng cao cả mà hy sinh điều gì hết! Dù đôi lúc có nản chí, có hoang mang, có tự ti khi thấy mình vô dụng và tủi thân co mình lại trên xứ người, nhưng vợ chưa bao giờ hối tiếc! Khi nhìn lại 3 năm vừa qua, lúc nào vợ cũng mỉm cười, nhận ra đó là một cuộc hành trình đầy thú vị, đầy thử thách để vợ thêm va chạm, thêm cứng cỏi, thêm hiểu biết, thoát ra khỏi vùng an toàn (hay cái đáy giếng khơi) mà vợ đã sống và quen thuộc trong suốt 28 năm đầu đời. Không dễ dàng gì với sự lỡ cỡ của vợ, không đủ trẻ để nhanh chóng hòa nhập (về ngôn ngữ, accent, lối sống) cũng không đủ già để có bề dày kinh nghiệm việc làm, không đủ mù kiến thức (để có thể từ bỏ cái master cũ và học lại college từ đầu) cũng không đủ giỏi chuyên môn (khi mọi kiến thức và kinh nghiệm cũ đều chỉ có thể ứng dụng ở 1 đất nước đang phát triển), nhưng vợ có sự hỗ trợ và động viên, có tình yêu và tin tưởng từ chồng. Hơn hết thảy, vợ luôn thấy mình may mắn và biết ơn vì điều đó! Có chồng nắm tay, vợ tin vợ sẽ làm lại được, hơi lâu một tí thôi, chồng ráng đợi, chồng hì! :P

Bởi vậy, hôm nay mình chỉ làm đơn giản thôi, nhưng lần kỷ niệm tiếp theo nhất định phải cùng nhau đánh một dấu mốc ổn định và vững vàng hơn, không phải trăn trở nữa, nghen chồng!

Tuesday, June 9, 2015

Hành trình học lái xe trên đất Mỹ - t.t

Hai vợ chồng mình đặt chân đến thung lũng hoa vàng San Jose vào ngày đầu tiên của tháng 7. Nhờ có sự sắp xếp và hỗ trợ từ công ty chồng, tụi mình có chỗ ở thoải mái (full-furnished apartment) gần văn phòng làm việc trong vòng 1 tháng đầu tiên, và có một người tư vấn riêng giúp hoàn tất các thủ tục cần thiết để ổn định cuộc sống, bao gồm lấy SSN, giới thiệu trường dạy lái xe, chở đi thăm thú khu vực lân cận (neighborhoods), chở đi thi lý thuyết lái xe, chở đi liên hệ thuê căn hộ mới và mua sắm các vật dụng (furniture) cần thiết.

Mùa hè (Jun-Sep) có thể coi là mùa cao điểm ở Bay Area, khi hàng loạt các nhân viên mới với visa việc làm từ các nước ngoài Mỹ bắt đầu đổ xô về các công ty công nghệ quanh khu vực này cùng với gia đình/người phụ thuộc của họ. Nhu cầu thi lấy mới hoặc đổi sang bằng lái California vì vậy cũng tăng cao. Thêm vào đó, sinh viên học sinh 16t+ ở các trường trong khu vực cũng tranh thủ dịp nghỉ hè này để thi lấy license. Do đó việc đăng ký học và thi cũng phải lo đăng ký từ sớm, không thì phải xếp hàng chờ lâu hoặc lỡ mất thời điểm tốt khi trời còn nắng ấm. Bà consultant ngay bữa đầu gặp đã hướng dẫn điền đơn và chở đi làm thủ tục lấy số SSN. 10 ngày sau khi tới Mỹ nhận được SSN là tụi mình đặt hẹn thi lý thuyết lái xe (written test) sớm nhất có thể liền. Theo luật, sau khi bạn đậu lý thuyết, bạn sẽ có giấy phép học lái xe (California learner's permit) có thời hạn 90 ngày sau ngày cấp và có thể gia hạn thêm đến 6 tháng. Giấy này cho phép bạn được cầm vô lăng tập lái trước khi thi thực hành (driving test). À, lưu ý là không được cầm lái 1 mình vào thời điểm này, mà luôn luôn phải có người đã có bằng lái xe hợp lệ ngồi bên cạnh trong lúc bạn tập. 



Bài thi lý thuyết là 1 bài trắc nghiệm gồm 36 câu (máy lấy ngẫu nhiên từ bộ đề không bài thi nào trùng với bài thi nào), với lệ phí 1 lần đăng ký là $33, bạn có 3 cơ hội thi. Nếu bạn rớt cả 3 lần thi, thì bạn phải đăng ký đóng phí lại. Để đậu kỳ thi, bạn không được đánh sai quá 6 câu. Ở bang California, bài thi lý thuyết có sẵn bằng tiếng Anh (English), tiếng Tây Ban Nha (Spainish), và tiếng Việt (Vietnamese), bạn có thể chọn thứ tiếng bạn tự tin nhất ở phần đăng ký. Mình chọn tiếng Anh vì mình đọc thấy viết đơn giản và dễ hiểu hơn. Tài liệu tiếng Việt có lẽ vì dịch từ tiếng Anh nhiều đoạn lằng nhằng và dùng tiếng Việt cũ (trước 75) nên hơi khó hiểu và tricky với mình. Vì đã chủ động đặt lịch hẹn online ngay từ trước, nên đến ngày thi, tụi mình không phải xếp hàng đợi lâu, vào làm thủ tục, điền hồ sơ, kiểm tra tầm nhìn, chụp hình xong là thi luôn, đậu luôn, nhanh gọn.  

Một góc learner's permit của mình
Có giấy thông hành để đi học lái rồi, tui mình bắt đầu kiếm người dạy. Các trường dạy lái xe chính quy của Mỹ đều kín lịch quanh thời gian này vì lý do mình đã nói ở trên, tụi mình thử gọi hỏi thì họ bảo đến cuối tháng 8 mới có giờ rảnh,  mặt khác giá dạy của họ cũng rất cao (khoảng >$70/giờ). Mình phần vì nghĩ ở Vn đã có học sơ rồi, phần vì tiếc tiền quá nên cũng tìm hiểu quanh các trang mạng để tìm các trường người Việt, châu Á mong có giá rẻ hơn và linh động hơn. Gọi điện hỏi một vài chỗ thì ra được 1 thầy ở gần khu vực này, người Việt, nói giọng Huế, lấy giá phải chăng. Nếu học trọn gói bao đậu thì thầy sẽ tùy trường hợp tính giá từ $350-$500. Mình đề cập tới chuyện học theo giờ cho cả 2 vc, thì thầy lấy tụi mình $35/giờ, bằng nửa giá của Mỹ. Trường thi gần nhà mình nhất lúc mình lên mạng lấy lịch thì phải đến đầu tháng 9 mới có lịch trống. Thầy nhận đăng ký lịch thi sớm nhất cho tụi mình ở 1 trường thi xa khu vực này chừng 45' lái xe, khu vực xa trung tâm xe cộ cũng đỡ đông đúc nên khi thi lái thật cũng đỡ áp lực hơn. Phí đưa đi thi là $100/người bao gồm đưa đón tận nhà và cho mượn xe + bảo hiểm người ngồi trên xe.



Tổng cộng 2 vợ chồng mình học ở thầy này chừng 10h. Thầy linh động cho 2 đứa mình học lái chung với nhau, chồng lái tốt hơn nên giờ chồng tập ít lại nhường giờ cho mình. Những ngày đầu cầm lái ở Mỹ mình rất hoảng. Đường ở đây khác hẳn ở VN, rộng và có chia làn rẽ trái phải rõ rệt, xe chạy trong thành phố tốc độ trung bình 30-45 dặm/giờ (45mph), ra ngoài đường cao tốc phải đạp ga lên tối thiểu 60 dặm/giờ (60mph), rồi nhập làn, chia làn, chuyển làn, nhập và ra khỏi đường cao tốc, v.v nhiều cái khiến mình lúng túng không biết xử lý, bị xe sau bấm còi complain mình càng rối loạn hơn nữa :). Bây giờ lái nhiều quen rồi, mình nhận thấy quanh đây mọi người thường chụp mũ và có thành kiến với "phụ nữ châu Á" lái xe, vì họ thường đi chậm không giữ tốc độ với dòng xe, hoặc đạp thắng liên tục khi đang di chuyển, và cái nữa là lái ẩu. Nhớ lại hồi học lái, vẫn còn quen kiểu chạy xe ở Vn, mỗi lần đi qua giao lộ, thấy xe chạy chiều vuông góc trờ đầu ra là mình sợ quá đạp thắng lại. Ở đây xe cô đi lại có nguyên tắc rạch ròi, hiếm có ai giành đường của ai, nên cứ đúng phần mình mình chạy, đạp thắng lại nhiều khi gây nguy hiểm do bị xe sau theo trớn tông tới. Mình thấy mình lái cũng không đến nỗi nào (:P). Nhưng cũng vì cái thành kiến đó, nên lúc học cũng như lúc đi thi lái, mình cũng bị thầy la nhiều, bị examiner chấm kỹ và khó hơn nhiều so với chồng mình. Thi lái hay còn gọi là thi thực hành (driving test), sẽ có 1 người chấm thi đi cùng bạn (không có lựa chọn nào khác ngoài tiếng Anh nhé), sau khi kiểm tra đèn, chân thắng, chân ga, xi-nhan, tín hiệu khẩn cấp, ra dấu bằng tay của bạn và xe bạn (headlight, brake pedal, gas pedal, turning light signal, emergecy light, hand signal) thì người chấm thi sẽ ngồi vào ghế hành khách bên cạnh bạn và ra mệnh lệnh cho bạn lái ra đường theo sự chỉ dẫn của họ. Nếu suốt đoạn đường lái, bạn không mắc quá 12 lỗi phụ (minor mistakes) hoặc không mắc bất kỳ 1 lỗi nào trong 6 lỗi nguy hiểm (fatal mistakes) thì coi như bạn đậu kỳ thi. Chồng mình đậu với 11/12 lỗi phụ, còn mình rớt vì mắc 1 lỗi nguy hiểm. Lỗi của mình là lỗi lui & đậu xe song song đường (back-up & street parking) bị đụng lề (thiệt sự mình không nghĩ đậu xe sát lề là lỗi nguy hiểm) và vì examiner của mình bữa đó cho lui quá dài khiến mình lúng túng. Khi bạn phạm 1 trong các lỗi nguy hiểm thì coi như phần thi của bạn kết thúc ngay tại thời điểm đó luôn. Examiner cho mình lái về trường ngay lập tức :) 3 ngày sau mình thi lại và đậu với 4/12 lỗi phụ, mất $6 lệ phí thi lại hic hic :((



Đậu xong 1 cái thì có ngay bằng tạm thời, bằng chính (driver license) cũng coi như là ID (identification) sẽ được gửi về nhà sau. Việc tiếp theo cần làm là mua xe mà chạy chứ còn gì nữa :)


Cuối cùng, sau 55 ngày đến Mỹ, vợ chồng nhà mình được phổ cập lái xe hạng C và sau 2 tháng 10 ngày chính thức sở hữu chiếc xe hơi đầu tiên trong đời, mở màn cho chặng đường mới hầu như ngày nào cũng phải ngồi sau vô-lăng. Dù sao đi nữa, bằng lái xe giống như giấy thông hành để tiến vào hòa nhập với cuộc sống ở đây vậy. Nếu bạn rơi vào hoàn cảnh giống mình, thì cứ làm càng nhanh càng tốt để có nó nhé, chần chừ không được đâu! :)